“Đa tạ Thường thúc, hắc hắc...”
Thẩm Khinh Chu đưa tay rút tấm thẻ lên máy bay khỏi tay Thường Thắng Lợi, người rõ ràng chẳng mấy cam lòng.
Đây cũng là một chỗ tốt khác khi mang theo Thường Thắng Lợi. Hắn người không một xu, đến tiền mua vé tàu còn không có, thế nào cũng phải mang theo một cái túi tiền chứ.
Lúc này, Thường Thắng Lợi cũng kịp phản ứng, giận dữ nói: “Tiểu tử ngươi có phải cố ý lừa ta không? Căn bản chẳng có năm triệu nào cả.”




